Chén cơm của mẹ…

Thứ sáu, 06 4 2012 19:44

Chia sẽ website
Mâm cơm dọn lên, cả nhà tôi quây quần vui vẻ bên bàn ăn. Hiếm khi nào gia đình tôi lại tề tựu đông đủ như vậy. Mẹ tôi giành chỗ ngồi bên nồi cơm.

 Cơm được nấu bằng thứ gạo xuất khẩu nên rất mềm, ngọt và thơm. Những hạt cơm như dẻo hơn, trắng ngần. Nhìn chén cơm của mẹ, tôi thấy những hạt cơm bời rời, không bốc khói nghi ngút. Tôi hiểu ra, mẹ tôi đã bới phần cơm nguội để ăn và nhường cơm nóng lại cho chồng con. Lòng tôi như quặn thắt khi chợt nhận ra - bao nhiêu năm đã trôi qua, trong các bữa ăn của gia đình, mẹ tôi luôn ngồi ở vị trí ấy. Bàn tay mẹ múc những phần cơm ngon nhất cho mọi người, còn cơm nguội, cơm cháy mẹ múc vào chén mình. Chúng tôi cao lớn lên, trưởng thành trong sự hy sinh lặng lẽ, âm thầm của mẹ. Tôi hiểu ra và không bao giờ để mẹ phải ngồi cạnh nồi cơm nữa, để mẹ có những chén cơm thơm, ngon. Và khi đã làm mẹ, tôi lại múc những phần cơm ngon nhất, đồ ăn ngon nhất nhường cho con và lặng lẽ xới phần cơm nguội vào chén mình và cảm thấy hạnh phúc. Tôi lại nhớ mẹ…

Ảnh minh họa

Bây giờ, những lúc về thăm nhà, tôi lại thấy mẹ ngồi bên nồi cơm và em trai, em dâu tôi vẫn ăn cơm rất ngon lành những chén cơm mẹ bới cho, không để tâm đến chén cơm của mẹ. Chúng mới vừa cưới nên chưa hiểu hết tình yêu thương và đức hy sinh của mẹ. Có lẽ, trong một ngày không xa, tôi phải tâm sự với các em về điều tế nhị này. Tuổi mẹ đã cao, răng đã yếu đi rất nhiều, các em tôi  không được phép vô tâm đến đáng trách vậy. Và, tôi sẽ nhắc cho các em nhớ  lời răn dạy của ông bà ta ngày xưa:

“Đói lòng ăn hột chà là

Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng…”

Hoàng Mai Quyên


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Thêm Bình Luận


Security code
Refresh

Chén cơm của mẹ…

TỰ GIỚI THIỆU

You must have the Adobe Flash Player installed to view this player.

Thăm dò

Bạn thấy giao diện mới của Bình Thuận ToDay như thế nào